Perspective #2 (President Hotel) / Điểm nhìn #2 (Khách sạn President)


2017
Photography
Hahnemühle baryta 315 grs
50 x 75 cm
Laurent Weyl
Contemporary Art



President Hotel

The letterboxes on the entrance wall haven’t received any post for a long time. Beneath a waning neon light and facing the fan, the concierge vaguely watches the comings and goings of the scooters in and out of the basement. The lift has vanished. The staircase is closed as it was threatening to collapse. But the building itself is still solid. Abandoned by the last inhabitants, the enormous building is slated for demolition.

Built in the mid-1960s in the centre of the old Saigon, the President Hotel was the tallest and grandest building in the city at the time. With thirteen storeys linked by long airy corridors and its rooftop pool, it stood out, solid and reassuring, during the Vietnam War. During the last years of the conflict, the US Army rented the building to house the soldiers of the YRBM-20 navy support force. The GIs enjoyed the comfort of a building that included a bar, restaurant and pool room.

After the liberation of Saigon on 30 April 1975, the President Hotel was turned into housing, offices and a school. In 1980, the People’s Committee allocated two floors to the Radio and Television School. Many artists from the Vietnamese opera then came to the building to benefit from the technical equipment.

During the 1980s and 90s, when occupation of the building’s apartments was at its height, there were over 600 families, numbering 2500 residents. The corridors - a blend of public and private space, as occurs everywhere in Vietnam – were a hum of communal life: stalls selling bun, miniature grocer’s shops, cafés, pharmacies, telephones for use by the public, and so on. The building is a city within the city.

Since 2000, the building has not been maintained and the site, close to the city centre, is to be coveted. The President Hotel will be demolished. It emptied slowly but surely. Today no one lives in it anymore. Everywhere in the abandoned apartments, a hotchpotch of planks and stripped-down pieces of furniture do battle with dirty, ripped mattresses. In this room with broken windows, the altar devoted to the ancestors has been removed along with photographs and offering bowls, leaving the pot filled with sand and half-used joss sticks on the shelf. An empty, open suitcase was left on the floor by the occupants who left in a hurry.

This witness to the last half century of Vietnamese history, this decaying architectural carcass, will soon be destroyed to make room for new projects, thus turning and erasing a page of History. Time runs layer after layer in this building.

The documentary approach of Laurent Weyl carefully considers the history of the country and offers a poetic and melancholic view of the building. The book President Hotel presents his photographic work, carried out over several months, together with the words of journalist Sabrina Rouillé, who wrote the documentary text and a graphic poem by poet Laurent Garnier.

These dilapidated walls hold signs of past lives, visually inspiring memories, moods and emotions. The fragments of the last inhabitants’ lives seem frozen in time and yet, in the hallways, shadows play games, re-animating the past. (Text by Sabrina Rouillé)

--

2017
Nhiếp ảnh

In trên giấy Hahnemühle baryta p315 grs
50 x 75 cm
Laurent Weyl
Nghệ Thuật Đương Đại

Khách sạn President

Những hòm thư trên bức tường nơi cửa ra vào đã từ lâu không còn thư tín. Dưới ánh đèn neon tù mù với cây quạt tốc vào mặt, người lễ tân uể oải ngắm những chiếc xe máy vào ra tầng hầm. Thang máy đã biến mất. Cầu thang đã bị bít lại vì sợ sập. Nhưng bản thân toà nhà vẫn đứng đó. Không còn cư dân sinh sống, toà nhà rộng lớn này thuộc diện sắp bị đập bỏ.

Xây vào khoảng giữa những năm 60 ở trung tâm đô thị Sài Gòn xưa, Khách sạn President là toà nhà cao lớn nhất trong thành phố lúc bấy giờ. Với mười ba tầng nối nhau bằng những hành lang dài thông thoáng và một hồ bơi trên nóc, nó đứng vững vàng như bàn thạch trong suốt thời gian chiến tranh. Trong những năm cuối của cuộc chiến, quân đội Hoa Kỳ đã cho thuê phòng trong khách sạn để phục vụ binh lính thuộc đơn vị hỗ trợ hải quân YRBM-20. Những người lính GI này tận hưởng cuộc sống dễ chịu trong khách sạn với quầy bar, nhà hàng, và phòng bơi lội.

Sau giải phóng miền Nam vào ngày 30/4/1975, Khách sạn President được cải tổ thành khu nhà ở, văn phòng, và trường học. Vào năm 1980, Uỷ ban Nhân dân dành hai tầng trong khách sạn cho Trường Cao đẳng Phát thanh Truyền hình. Rất nhiều nghệ sĩ cải lương đã đến thu âm trong khách sạn để tận dụng kỹ thuật công nghệ mới.

Trong những năm 80 và 90, dân số tòa nhà chạm ngưỡng đỉnh điểm, với 600 hộ dân và khoảng 2500 cư dân. Các dãy hành lang – tổng hòa giữa không gian riêng tư và công cộng, như mọi nơi khác trên đất nước – vẽ nên diện mạo đời sống tập thể: những gánh bún, quầy tạp hoá thực phẩm, tiệm cà phê, tiệm thuốc, bàn điện thoại công cộng, và nhiều nữa. Toà nhà trở thành một đô thị trong lòng đô thị.

Từ năm 2000, toà nhà rơi vào hoang phế và rơi vào tầm ngắm của nhiều người do vị trí trung tâm đắc địa. Người ta chính thức lên kế hoạch đập bỏ Khách sạn President. Các cư dân lần lượt rời đi, để lại tòa nhà trống vắng hiện nay. Bên trong các căn hộ bỏ không, ta có thể tìm thấy một mớ hổ lốn đồ nội thất cũ mòn và những tấm đệm rách nát ố bẩn. Trong một phòng với cửa sổ nứt vỡ, bàn thờ gia tiên đã bị tháo dỡ cùng với di ảnh và mâm quả, chỉ còn lại bát hương đầy tro và một vài que hương cháy dở. Một chiếc va li há miệng trống ngoác trên sàn do gia chủ vội vã rời đi mà bỏ lại.

Một chứng nhân cho lịch sử nửa sau thế kỷ 20 của Việt Nam, khối kiến trúc đang mục ruỗng này sẽ sớm bị phá huỷ để dành chỗ cho các dự án phát triển mới, tẩy xoá một lịch sử và lật sang trang mới. Những lớp thời gian cứ thế chất chồng bên trong tòa nhà.

Những bức tường vụn vỡ này lưu giữ những dấu vết sinh hoạt trong quá khứ, những chỉ báo thị giác gợi ta nhớ về những ký ức, tâm trạng, xúc cảm. Những mảnh vụn cuộc đời của những cư dân cuối cùng dường như đông cứng trong thời gian, trong khi, trong hành lang, bóng tối chơi trò đuổi bắt, tái hiện lại cảnh xưa. (Phần miêu tả của Sabrina Rouille)
the Nguyen Art Foundation © 2020. All rights reserved. / Đã đăng ký bản quyền.