Lê Công Thành
Lê Công Thành (1932–2019, Việt Nam) là một trong những gương mặt tiên phong của nền điêu khắc hiện đại Việt Nam. Ông tốt nghiệp “khóa Tô Ngọc Vân” (1955–1957) – khóa đào tạo Mỹ thuật kháng chiến chính quy đầu tiên của Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa do danh họa Tô Ngọc Vân làm Hiệu trưởng – và sau đó là khóa Điêu khắc đầu tiên của trường ĐH Mỹ thuật Việt Nam (1957–1962).
Năm 1962, Lê Công Thành bắt đầu giảng dạy tại Trường Trung cấp Mỹ thuật Công nghiệp (đến năm 1965 đổi tên thành Cao đẳng Mỹ thuật Công nghiệp), nơi ông không chỉ đào tạo nên một thế hệ nghệ sĩ mới mà còn bén duyên với người bạn đời – họa sĩ Nguyễn Kim Thái – người đã cùng ông chia sẻ niềm đam mê tìm kiếm cái đẹp và sự thật trong nghệ thuật. Trong giai đoạn 1968–1970, ông được cử sang Liên Xô thực tập điêu khắc tại Học viện Nghệ thuật Surikov, Moscow – một trải nghiệm đã giúp ông trau dồi kỹ năng và phát triển ngôn ngữ điêu khắc của riêng mình, đặc biệt trong cách thể hiện chuyển động, hình khối và cảm xúc.
Sau năm 1975, Lê Công Thành rời giảng đường để tập trung hoàn toàn cho sáng tác tự do. Với những đóng góp bền bỉ cho nghệ thuật nước nhà, ông được Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý như Huân chương Lao động hạng Nhất, Huân chương Kháng chiến chống Mỹ cứu nước hạng Nhất, và Huy chương Vì sự nghiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam.
Trải qua hơn nửa thế kỷ sáng tạo, Lê Công Thành đã xây dựng một sự nghiệp đồ sộ trong cả hội họa lẫn điêu khắc. Tư duy nghệ thuật của ông luôn hướng tới sự hòa điệu giữa hình thể, chuyển động và tinh thần con người – một khát vọng sáng tạo xuyên suốt đã khẳng định vị thế của ông như một trong những điêu khắc gia có ảnh hưởng lớn nhất của Việt Nam.










