Lê Công Thành

-

Tình yêu Thời chiến

1978

Thạch cao

27 x 11 x 13 cm

Thực hành điêu khắc của Lê Công Thành phản ánh một tiến trình phát triển sâu sắc cả về hình thức lẫn tinh thần, soi chiếu những biến chuyển lớn hơn của dòng chảy lịch sử nghệ thuật Việt Nam. Được biết đến rộng rãi qua các tượng đài xoay quanh chủ đề người chiến sĩ, người phụ nữ Việt Nam trong thời kì kháng chiến chống Mỹ cứu nước, và tượng Bác Hồ, di sản sáng tác của Lê Công Thành có thể được phân chia thành hai giai đoạn với cột mốc là năm 1985.

Trước năm 1985, tác phẩm của ông gắn liền với tinh thần và ngôn ngữ tạo hình đậm sắc Hiện thực Xã hội Chủ nghĩa, ca ngợi lý tưởng tập thể và tinh thần anh hùng cách mạng thông qua vẻ hùng tráng và sự mạch lạc của hình khối. Sau năm 1985, Lê Công Thành dần hướng nội – tìm đến hình tượng người phụ nữ như một biểu tượng của sự sống, sức chịu đựng và vẻ đẹp tinh thần. Tách khỏi mô thức minh họa, ông phát triển một ngôn ngữ điêu khắc giàu tính trừu tượng và cảm tính, giản lược hình thể qua những cử chỉ và nhịp điệu tinh yếu nhất. Những người phụ nữ trong tác phẩm của ông – tròn trịa, vững chãi mà tĩnh tại – không còn là hình mẫu lý tưởng mà trở thành hiện thân của sự hòa điệu nguyên sơ giữa con người và vũ trụ.

Nhà điêu khắc từng chia sẻ về đề tài người phụ nữ trong sáng tác của mình: “Tôi không biết nói, chỉ biết nặn mà thôi. Tôi chỉ biết dùng đôi bàn tay ra hiệu, đôi bàn tay chân thật để vỗ về. Tôi chỉ có thể nói một câu: Tôi không phải là một nghệ sĩ đi nặn vẽ đàn bà khỏa thân trần trụi. Mà vì nhờ đàn bà mà tôi trở thành một con người nghệ sĩ theo nghĩa làm Người.”

(Biên tập từ trích đoạn văn bản cung cấp bởi Đỗ Đức)