Vương Văn Thạo
-
Hoá thạch cột điện
Với loạt tác phẩm Âm ỉ, Vương Văn Thạo tiếp tục đào sâu vào mối quan tâm thường trực của mình về ký ức, thời gian và sự biến đổi – lần này không còn là ký ức của thành phố, mà là ký ức nội tâm của con người. Anh sử dụng gỗ đốt, màu acrylic và vàng lá để kiến tạo những bề mặt nhiều lớp, hằn lên những vế nứt – vết thương thời gian. Các khối gỗ được đốt trong lửa, để lại những đường cháy xém tự nhiên, phơi lộ những tầng sâu tiềm ẩn – như thể những khát vọng, niềm đam mê và khao khát sống bị chôn vùi bấy lâu đang dần trỗi dậy.
Ngọn lửa trong Âm ỉ không bùng nổ mà âm thầm cháy đỏ, vừa dữ dội vừa lặng lẽ, gợi liên tưởng đến những năng lượng tiềm ẩn của con người – tưởng chừng ngủ yên nhưng luôn sẵn sàng trỗi dậy. Vàng lá lấp lánh điểm xuyết dưới bề mặt như những vệt sáng thiêng liêng, nâng tác phẩm lên tầm nghi lễ, nơi con người buộc phải đối diện với chính mình.