<em><noscript><img width= <em><noscript><img width=

Bùi Quang Ngọc

Bùi Quang Ngọc (1934–2024, Việt Nam) thuộc thế hệ hoạ sĩ trưởng thành và lao động trong bối cảnh đất nước chiến tranh và cách mạng. Giống như nhiều nghệ sĩ cùng thời, ông từng là người lính trước khi trở thành hoạ sĩ: từ năm 1949 đến 1952, ông tham gia kháng chiến chống Pháp tại mặt trận Bình Trị Thiên, sau đó tiếp tục học văn hoá tại Hà Tĩnh. Bùi Quang Ngọc tốt nghiệp khóa Tô Ngọc Vân” – khóa đào tạo Mỹ thuật Kháng chiến đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, và năm 1960, thực hiện chủ trương “Ba cùng” – cùng ăn, cùng ở, cùng làm với công nông – ông về công tác tại Quảng Ninh. Tại đây, ông công tác tại Sở Văn hoá – Thông tin Quảng Ninh trong vai trò hoạ sĩ vẽ tranh cổ động phục vụ nhiệm vụ chính trị xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.  Những góc nhìn sâu sắc và sự tiếp cận gần gũi với đời sống và con người tại vùng đất mỏ trong thời chiến đã làm sâu sắc thêm mối quan tâm của ông về khung cảnh thiên nhiên, đời sống và con người. 
 
Năm 1972, Bùi Quang Ngọc trở thành hội viên Hội Mỹ thuật Việt Nam. Giai đoạn 1973–1978, ông trở lại Hà Nội, làm hoạ sĩ minh hoạ cho Báo Tiểu – Thủ Công Nghiệp, sau đó cùng gia đình chuyển vào TP. Hồ Chí Minh sinh sống từ năm 1978. Kể từ những năm 1980–1990, ông liên tục tổ chức và tham gia nhiều triển lãm cá nhân và nhóm tại Hà Nội, TP. HCM và quốc tế. 
 
Trong suốt sự nghiệp của mình, Bùi Quang Ngọc bắt đầu mở rộng ngôn ngữ tạo hình, thoát khỏi khuôn khổ hiện thực xã hội chủ nghĩa để tìm đến những biểu đạt tự do hơn. Các sáng tác của ông trải dài từ ký họa, phong cảnh, chân dung, tĩnh vật, tranh khoả thân đến trừu tượng, phản ánh một tinh thần không ngừng tìm tòi và làm mới bản thân.  
 
Với những đóng góp bền bỉ cho nghệ thuật, ông đã được Nhà nước trao tặng Huân chương Lao động hạng Nhất, Huy chương Vì sự nghiệp Mỹ thuật Việt Nam, Huy chương Vì sự nghiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam, cùng nhiều giải thưởng quốc gia khác.