Bùi Quang Ngọc

-

Chợ xưa

2004

Sơn dầu

59 x 79 cm

Trong Chợ xưa, Bùi Quang Ngọc trở lại với một trong những chủ đề quen thuộc đã làm nên tên tuổi ông: cảnh chợ quê – nơi đời sống lao động và tinh thần con người hòa vào nhau trong nhịp điệu thường nhật. Những người phụ nữ – kẻ đứng, người ngồi, mang quang gánh, mẹt tre, chiếc nón lá – hiện lên không chỉ như hình ảnh của lao động mưu sinh, mà còn như biểu tượng của  sự bền bỉ. 
 
Bảng màu của ông tiết chế nhưng giàu sức gợi: những gam nâu, vàng đất đan xen nhau, điểm thêm chút xanh lá, tạo nên không khí tuy cổ điển nhưng không ủ rũ. Nét vẽ phóng khoáng, khi dứt khoát, khi mềm mại, dường như luôn vận động – gợi nhớ nhịp thở của đối tượng người xuất hiện trong chính khung cảnh ấy. Cái “thực” trong tranh Bùi Quang Ngọc không đến từ chi tiết tả kỹ, mà từ cảm giác sống và động – một đặc trưng của lối tạo hình “gợi mà không tả” của ông. 
 
Với nền tảng hình họa vững chắc và cái nhìn chan chứa tình người, Bùi Quang Ngọc đã tái hiện không chỉ một phiên chợ, mà cả tinh thần của một thời. Ông từng chia sẻ: “Cả một đời tôi sống với những người chân đất, khuân vác, gồng gánh nặng nề, những người đã dâng hiến tuổi trẻ cho cuộc chiến giải phóng dân tộc. Tôi không thể nào chịu được nếu không đưa họ vào tác phẩm để giới thiệu với công chúng… Đối tượng nghệ thuật của tôi là con người – những con người chuyển động mà tôi nhìn thấy hằng ngày, những con người từng vận hành xã hội mà tôi cảm nhận được.”