Lập Phương
-
Cánh
Tựa như một mảnh vỡ đến từ thế giới khác, Cung cất lên tiếng nói tĩnh lặng của một bóng ma. Một khối thủy tinh đúc dày trong phom dáng thuôn nhọn, tự đứng thăng bằng giữa không gian, như lơ lửng giữa âm và dương, giữa hiện hữu và tan biến, giữa vật chất và linh hồn. Dựa trên sự nhạy cảm tinh tế với chất liệu và hình khối, thực hành điêu khắc của Lập Phương hướng đến cái phi vật chất, người xem không chỉ nhìn vào mà cần nhìn xuyên qua nó: ánh sáng bị bẻ cong và phân tán qua lớp kính, tạo nên những vệt sáng hững hờ, như thể khối điêu khắc đang vượt ra khỏi chính thân thể mình. Trong dáng hình thuôn dài và trong suốt ấy, ta có thể thấy thấp thoáng một quả tên lửa đạn đạo, một kỷ vật, một bia tưởng niệm trong suốt của những linh hồn vô danh, hoặc đơn giản chỉ là, một bóng ma lang thang trong hình hài kính thủy tinh.