Ngô Đình Bảo Châu

-

cơn mưa không chạm đất

2025

Sơn dầu trên toan

110 x 70 cm

Thoát khỏi cái nhìn phân tích sắc bén của lí trí, cho phép bản thân nhìn một cách mông lung và vô định vào những không gian thị giác “hyperbol” mang tính nhập thể (embodied vision), chuỗi tranh thuộc triển lãm cá nhân phóng chiếu một ý nghĩ của Bảo Châu đánh dấu một bước chuyển trong phương pháp sáng tác của nghệ sĩ. Trái ngược với không gian được định nghĩa bởi hình học Euclid, không gian ba chiều và không gian tuyến tính, không gian thị giác hyperbol bị uốn cong và phụ thuộc vào mối quan hệ giữa người quan sát và vật được quan sát. Trong không gian hyperbol, chiều sâu giãn nở, các đường thẳng song song phân tán, bề mặt phồng lên bất thường, và toàn bộ không gian trở nên phẳng lì như thể được quan sát thông qua một ống kính tele. Sự mục rữa lẫn sự sinh sôi đồng hiện trong những mảnh phân cảnh khác nhau, nhưng cùng nối dựng nên một nội giới xuyên suốt trong tranh của Bảo Châu: lửa vần vũ, hiện hóa thành những nụ hoa trắng (trong cơn mưa không chạm đất); bụi tro rải rác khắp không trung hóa kiếp thành cánh hoa–giọt mưa–đồng tử (trong tan vào ánh sáng). Với Bảo Châu, cái nhìn nhập thể không cần viện dùng đến quyền uy của đôi mắt – thứ vẫn thường vạch ra ranh giới giữa sự nhìn và ngoại cảnh, giữa cơ thể và thế giới. 

(Biên tập từ tiểu luận triển lãm phóng chiếu một ý nghĩ của Thái Hà)