Ngô Đình Bảo Châu
-
cơn mưa không chạm đất
Trong tác phẩm thể lặng của chốn vô cùng, Bảo Châu sử dụng trúc chỉ, đặt chồng lớp bột giấy sợi lên vải để phát triển một kĩ thuật tạo hình kết hợp giữa làm giấy và in. Đặt khuôn in lên trên một hỗn hợp bao gồm sợi ngô non, lục bình và tre nứa, cô tẩy sạch những đường dệt lỏng lẻo để tạo ra hình ảnh, sắc độ, và khoảng không. Những tấm vải mỏng tựa da người vắt vẻo tự tại, vừa nương tựa vào cấu trúc cố định, vừa tách rời cơ thể mình khỏi thế giới. Ánh sáng xuyên qua vải và trúc chỉ, như rêu phong đang mọc trên những lớp da–vải – không còn là một vỏ bao bọc, giờ đã hóa thành bề mặt thẩm thấu và hấp thụ.
(Biên tập từ tiểu luận triển lãm phóng chiếu một ý nghĩ của Thái Hà)