Ngô Đình Bảo Châu
-
thể lặng của chốn vô cùng #12
Được hình thành trong bối cảnh những căng thẳng xã hội – môi trường nảy sinh mạnh mẽ vào nửa sau thập niên 2010, Một ví dụ của bài phát biểu có thể được xem là phản ứng của Ngô Đình Bảo Châu trước cách thức hình ảnh và diễn ngôn công cộng được kiến tạo và tiêu thụ hằng ngày.
Tác phẩm sử dụng thủ pháp gấp thủ công dựa trên nguyên lý in lenticular: khi xoay từ các hướng khác nhau, người xem nhìn thấy những hình ảnh khác nhau. Hiệu ứng thị giác này thể hiện tính nước đôi của vạn vật – cảm giác mâu thuẫn, đa nghĩa mà Bảo Châu liên tưởng tới trải nghiệm xem bản tin thời sự mỗi tối, nơi những thông tin được trình bày vừa rõ ràng vừa mơ hồ, nơi thứ đọng lại không phải là nội dung, mà là hình ảnh các bục phát biểu được trang trí hoa lá công phu. Là chủ thể trung tâm của tác phẩm, những hoa bục phát biểu ẩn chứa trong chúng đa dạng ngữ nghĩa: vừa là lời chúc mừng, lại vừa có thể là dấu hiệu chia buồn; vừa là yếu tố trang trí, lại vừa là công cụ biểu đạt mang tính phong trào. Dù nhìn từ chính diện, trái, phải, trên hay dưới, biểu tượng ấy hầu như vẫn nhất quán: vẫn chỉ là hoa. Những câu chữ, thông điệp và văn bản tưởng như hữu ích, nay dần mờ nhoè sau lớp mỹ thuật của nghi thức.