Nguyễn Trung
-
Thánh lễ Cầu siêu
Ở hai tác phẩm Hà Nội Mùa Thu và Một Vảy Mùa Đông, Nguyễn Trung tiếp tục cuộc đối thoại với bảng màu giản kiệm mà phần nào đã trở thành ám ảnh sáng tạo của ông. Trên bề mặt gần như phủ kín sắc trắng – thứ trắng đa tầng, được xử lý bằng nhiều chất liệu và kết cấu – nghệ sĩ điểm xuyết vệt cọ xanh ngọc bích, những mảng cam đất ẩn hiện bên dưới, những chấm tròn đen và vài nét xanh lá non bất chợt. Chúng như những âm thanh phá vỡ sự tĩnh lặng của bề mặt, gợi ra nhịp thở giao mùa và sự chuyển dịch tinh tế của thời gian.
Ở hai tác phẩm này, Nguyễn Trung dường như vẫn chưa buông bỏ được ám ảnh về thứ màu trắng mà ông đã đeo đuổi suốt sự nghiệp, tưởng chừng đã lãng quên mà vẫn còn vương lại. Ẩn trong những lớp sơn là bóng mờ của những hình ảnh đã trở thành thân thuộc trong tranh ông: những bức tường hoen ố, rêu phong; những con chữ, hình ảnh viết tay hay con số nguệch ngoạc – những dấu vết tưởng chừng vô nghĩa nhưng lại là thi vị nhất, gợi nhắc và chiêm nghiệm về một đời sống đã qua, về những gì vẫn bền bỉ hiện tồn nơi đây.